a lost bird | Substack
Ivy
people who know me should know that i'm a writer. people who know me as a writer can just know me as a writer.
a lost bird
people who know me should know that i'm a writer. people who know me as a writer can just know me as a writer.
Ivy
216 subscribers
SubscribeMessage
ActivityPostsLikes & RepliesReads (5)
a lost bird restacked
Nhiều ngày nay không đủ dư giả để hoàn thành một bài viết đầy đủ gửi đến bạn đọc, nhưng lại vừa đủ để cập nhật một số tranh cãi xoay quanh một tác giả mà tôi có dịp đọc trên Spiderum.
Chuyện với Thanh hay Code và Cát đều là những đầu sách tôi chưa có cơ hội tìm đọc; thế nhưng những chỉ trích về nó lại làm tôi nhớ đến một sự kiện tương tự xảy ra năm 1955, Phong trào Nhân Văn - Giai Phẩm. Giống chỉ là về da lông, vì chúng đều đến từ một thứ mà chúng ta khá quen nghe, political correctness, còn cá…
See more
…
a lost bird restacked
M. Q. DoanJan 19
Thiên mệnh Đỏ
See more
Trật tự của Tình yêu
Resistance ArchivesApr 29, 2025
The Quiet Captivity: How Comfort and Fear Cripple Revolutionary Will
2.5K
27
842
“Rồi vẫn được viết, vẫn cầm bút, vừa muốn phô diễn tư tưởng, chõ miệng ra giữa hai hàng chữ để cảnh tỉnh với đời một cái điều gì đó tiên cảm thấy trong đời sống nhưng lại muốn giấu đi, gói nó trong bao lần lá, rào nó sau bao tầng chữ.
Văn chương gì mà muốn viết một câu trung thì phải viết một câu nịnh? Hèn, hèn chứ? Nhà văn nước mình tận …
See more
một ngày buồn cho sự loay hoay khổ sở của những người sống bên lề, viết những câu chuyện bên lề. mọi sự nỗ lực chuyển hướng trung tâm ra ngoại biên của những nhà văn Việt Nam rồi sẽ được ai nhìn thấy? nền văn học Việt Nam hậu hiện đại rồi sẽ đi đến đâu? thật nhiều câu hỏi không thể được trả lời, hoặc câu trả lời đã có ở đó nhưng không ai muốn nghe, muốn thấy.
Văn học Việt Nam hậu hiện đại, từ đó, liệu có cơ hội giải thiêng hoàn toàn mà không bị kết án “bắn súng lục vào quá khứ”? Hay nhà văn vẫn chỉ có thể đi vòng, lách mình, né tránh những đại tự sự đã được đóng khung như định mệnh? Việc viết, suy cho cùng, có còn là một hành động đạo đức? Hay chính sức ép của dư luận, của lịch sử sẽ dập tắt ngay cả những tiếng thì thầm nhỏ nhoi? Khi cái xấu đã hòa vào cấu trúc, liệu ta có còn cơ hội chạm đến “khoảnh khắc tự do hiếm hoi”, hay tất cả những gì còn lại chỉ là một khoảng lặng đầy hoài nghi?
See more
a lost bird
…